cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh

Khi sự thật từng chút, từng chút một được phơi bày, nhìn lại những tháng ngày ấm áp đã qua, ai mới thật sự là vị thần trong trái tim u tối của người kia. "Trình Tự Cẩm, hôm nay em mới biết, thì ra anh hận một người mà cũng có thể đối xử với cô ta tốt đến Chương 86: Nói chuyện chút. Tô Nhan nhìn đối diện mặt Hàn Lỗi lúng túng, không khỏi cười một tiếng, giễu cợt nói: "Trình Tự Cẩm cho anh đến sao?". Đôi môi Hàn Lỗi co rút, không hài lòng đành gật đầu, chỉ thấy sắc mặt Tô Nhan nặng nề xuống, căm tức nhìn anh nói Bạn đang xem: Đọc truyện cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh Cmùi hương mới update Chương thơm 108: Đại kết cục Chương 107: Thạch Nhược Lan Cmùi hương 106: Tiệc đầy tháng Chương 105: Thang thiết bị nhìn trong suốt Cmùi hương 104: Thay chũm Chương 103: Thạch Nhược Lan Cmùi Cưới Chui, Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh; Huyết án liên hoàn; Tôi Ở Thú Nhân Tộc; Truyện Teen Hay; Ngôn Tình Ngược; Ngôn Tình Hài; Đam Mỹ Hài; Đam Mỹ Hay; Đam Mỹ H Văn; Ngôn Tình Hay; Truyện Full; Tiên Hiệp Hay; Ngôn Tình Sắc; Truyện Hot; Kiếm Hiệp Hay; Truyện mới cập nhật Truyện Cưới Chui Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh của tác giả Ngu Thiên Tầm - Chương 9: Cô muốn ly hôn. Đọc truyện online Truyện Kiếm hiệp; Truyện Đô thị; Truyện Xuyên Không; Trang chủ. Cưới Chui Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh. Cô muốn ly hôn. Truyện Cưới Chui Tổng Giám Đốc Vay 5s Online. "Rốt cuộc anh muốn thế nào?" Tô Nhan nổi đóa, nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh, lại có chút cảm giác bất Trình Tự Cẩm chỉ trầm giọng nói "Chuyển về đi.""Tôi không muốn chuyển?""Tòa án sẽ khiến em chuyển.""Anh..." Tô Nhan tức giận cắn môi, nhìn khuôn mặt đẹp trai của Trình Tự Cẩm, cô sẽ nghĩ đến bảo bối của cô, sao hai gương mặt này lại có thể giống nhau như quả thật đến tai tòa án, sợ rằng không Nhan chỉ hung hăng trợn mắt nhìn anh một cái xoay người đi về phía cửa phòng làm việc, để lại trợ lí ngây ngốc tại chỗ trợn mắt há mồm."Ngẩn người cái gì, đi theo."Giọng nói của Tô Nhan tức giận vang lên, lúc này trợ lí mới phản ứng được đi Trình Tự Cẩm lại nguy hiểm nheo hai mắt, nhìn cửa từ từ đóng lại, lấy điện thoại di động ra trầm giọng nói "Bỏ chuyện trong tay cậu lại, đi đến thành phố F một chuyến, tôi muốn biết mấy năm này cô xảy ra chuyện gì, tôi cảm giác cô ấy có chuyện gạt tôi."Chân Tô Nhan đi ra Chính Hằng chui vào bên trong xe, lấy điện thoại di động ra liền bấm số Thẩm Nhạc vừa nối máy được, Tô Nhan không cho anh ta cơ hội nói chuyện , một khuôn mặt tươi tắn lạnh lùng tức giận nói "Thẩm Tổng, đến tột cùng anh có ý gì, anh biết rõ quan hệ giữa chúng tôi, rõ ràng là anh muốn đẩy tôi vào trong hố lửa.""Tô tổng giám đốc, chuyện này , thật ra thì..." Đầu kia điện thoại di động, là âm thanh Thẩm Nhạc Lộc cười Nhan cười lạnh một tiếng nói "Thật ra thì cái gì? Thật ra thì anh là muốn coi tôi như cây rụng tiền có phải không, Thẩm Nhạc Lộc.""Sao lại không biết lớn nhỏ như vậy?""Thẩm Nhạc Lộc, tốt nhất anh cho tôi một lý do, nếu không tôi liền nói người phụ nữ làm loạn bên ngoài với anh cho vị hôn thê của anh.""Ai, Nhan Nhan, cô như vậy thì không đúng, có lời gì từ từ nói, từ từ nói, thật ra thì cô đi làm tổng giám đốc cũng rất tốt , có một số việc có lẽ không phải như cô nghĩ.""Thế nào? Tôi muốn trở về thành phố F." Sau khi Tô Nhan nói xong câu đó, người đầu kia điện thoại di động trầm mặc chừng ba mười giây đồng hồ mới trầm giọng nói."Tô Nhan, nếu cô ra mặt, cô cảm thấy cô còn có có thể trở về sao?"Nghe vậy, Tô Nhan nắm chặt điện thoại di động, cắn răng nói "Được, các người cũng buộc tôi có phải không, các người đều có lý do của các người." Tô Nhan tức giận cúp điện thoại di biết là tức Trình Tự Cẩm, tức Thẩm Nhạc Lộc hay là tức chính cô, dù sao cô đang tức một bên trợ lí thật lâu mới tiêu hóa hết chuyện hôm nay mình nghe thấy, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận của Tô Nhan."Tô, Tô Biện, cô, vậy mà cô, lại là, là vợ của Trình tổng ..."Tô Nhan chỉ nhắm hai mắt lại, thật muốn chuyển về sao? Ở chung với anh dưới một mái hiên, cùng một cái giường. "Tô Biện, cô, cô thật sự khiến tôi quá kinh ngạc rồi, trời ạ, cô, cô lại là vợ Trình Tự Cẩm , này, đây thật là...""Lái xe, về khách sạn." Tô Nhan tựa vào ghế ngồi nhỏ giọng nói."A a, được."Dọc theo đường đi, Tô Nhan cũng nhắm mắt dưỡng thần , bất luận cô nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra được biện pháp tốt, không thể làm gì khác hơn là gọi cho Tiết Cầm Cầm cầu cứu."Cầm Cầm, tới khách sạn tớ ở một chuyến, có rãnh không?""Ừ, vậy thì tốt, tớ chờ cậu." Tô Nhan ngắt điện thoại di động, quay đầu nhìn trợ lí của mình nói "Cô tự đi giết thời gian thôi." Nói xong liền xuống xe đi vào khách trợ lí ngồi ở trong xe nhìn bóng lưng Tô Nhan, nhìn ánh mắt của cô ấy càng khâm phục là hoàn toàn không ngờ, không ngờ...Tô Nhan trở lại phòng khách sạn, mười phút sau Tiết Cầm Cầm đã đến, mở cửa phòng khách sạn ra, Tô Nhan liền ôm lấy cô, mệt mỏi nói."Cầm Cầm, tớ thật sự rất mệt mỏi, không muốn tiếp tục dây dưa với anh ấy nữa rồi, cậu nói cho tớ biết, tớ nên làm thế nào mới phải?"Tiết Cầm Cầm sững sờ, nhìn Tô Nhan vừa mở cửa cô ấy đã ôm chặt cô , cảm thấy cô ấy mệt mỏi, cô chỉ ôm cô ấy nhẹ nhàng vỗ bả vai của cô ấy, nhẹ giọng nói "Đi vào rồi nói.""Làm sao?"Tô Nhan chỉ thở dài một tiếng nói "Công ty chúng tớ muốn cùng hợp tác Chính Hằng , nhưng Trình Tự Cẩm muốn tớ đảm nhiệm tổng giám đốc ở lại chỗ này, hơn nữa, anh nói, trước khi tớ trả hết một tỷ tớ phải đến ở cùng anh ấy, tối nay sẽ phải chuyển về, nếu không thì báo tòa án cho lệnh báo tớ."Tiết Cầm Cầm nghe nói khẽ cười một tiếng nói "Trình Tự Cẩm này cắt hết đường lui của cậu, Nhan Nhan, không phải là tớ nói, nếu người đàn ông như Trình Tự Cẩm muốn làm một việc, cậu cảm thấy có phải rất dễ dàng không, cực kỳ dễ dàng, cậu cảm thấy cậu sẽ là đối thủ của anh ta sao?"Tô Nhan trầm mặc, cho tới bây giờ cô cũng không có hoài nghi tới năng lực của Cầm Cầm nhìn mặt của Tô Nhan trầm mặc xuống , thở dài một tiếng nói "Nhan Nhan, thân là bạn của cậu, tớ đồng ý với việc nên đứng ở phía bên cậu, không có điều kiện ủng hộ cậu, hỗ trợ cậu, những ngày mà cậu mới đi, tớ rất ghét Trình Tự Cẩm , ghét anh lại ép cậu đi, thế nhưng đã qua vài năm, tớ nghe thấy, nhìn thấy, đều là anh ta không quên cậu, có lẽ trước anh ta làm không đúng, không yêu cậu, nhưng , sau, chúng tớ đều nhìn ra, trong lòng của anh ấy có cậu, tớ rõ ràng, có một lần, anh ấy uống say rồi, Cố Nghị mang anh ấy trở về biệt thự của chúng tớ, lúc ấy tớ rất tức giận, tớ liền nói, tại sao anh lại dẫn anh ta về đây, vứt ở ven đường để sói tha đi, nhưng tớ cũng nghe rất rõ, anh ấy đã uống bất tỉnh nhân sự, trong miệng vẫn gọi tên cậu, anh ấy hỏi, rốt cuộc còn mất mấy năm, cậu mới có thể tha thứ, mới có thể trở lại, lúc ấy tớ kinh hãi, mà Cố Nghị nói, chớ nhìn anh ấy bình thường lạnh lùng giống như khối băng, cái gì cũng không nói, nhưng anh và Quyền Hạ đều biết rất rõ ràng, cho nên, Nhan Nhan, cậu thật sự không thể tha thứ sao?"Tô Nhan chỉ đỏ mắt, ngẩng đầu lên trước khi nước mắt tràn ra, giọng nói có chút nghẹn ngào nói "Các cậu đều cho rằng tớ còn ở hận anh ấy, trách anh ấy, thật ra thì sớm tớ cũng không hận không trách, chỉ là, chỉ là không biết nên làm sao đối mặt với anh ấy, tớ có yêu anh ấy, yêu anh ấy thật sâu nặng, tớ không biết nên đối mặt thế nào."Tiết Cầm Cầm nghe, cầm tay nhỏ bé của cô nhẹ giọng nói "Tớ thấy , trong lòng cậu còn có anh ấy, vẫn luôn có, đáy lòng các cậu đều có đối phương, vì sao không cho nhau một cơ hội ? Quá khứ đã trôi qua rồi, người nào không có quá khứ, bỏ qua một lần, cũng sẽ không sai lần thứ hai."Tô Nhan trầm mặc, chỉ lắc đầu một cái, không biết muốn tiết lộ có ý gì, cuối cùng cũng không nói gì, làm sao cô không biết Trình Tự Cẩm căn bản cũng không phải là thật lòng muốn ly hôn với cô, một tỷ, cô bán mạng cũng không đáng số tiền này."Tớ không sao rồi, còn cố ý kêu cậu tới đây.""Không có việc gì, dù sao mấy ngày trước mới tớ vừa xin nghỉ việc." Tiết Cầm Cầm một câu kinh người."Nghỉ việc? Không phải là cậu đã lên chức trưởng bộ phận rồi, tại sao nói nghỉ việc liền nghỉ?" Tô Nhan nhìn cô nghi ngờ thấy tay nhỏ bé của Tiết Cầm Cầm từ từ xoa bụng của mình, nhìn Tô Nhan thẹn thùng cười một tiếng nói "Bởi vì nó."Tô Nhan nghe vậy, cả người đều ngẩn ra, ngơ ngác nhìn bụng bằng phẳng của cô, kinh hô "Cậu nói là, cậu mang thai?"Chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn Tiết Cầm Cầm có hơi đỏ ửng, tuy nói là thẹn thùng cười, nhưng lại khó nén hạnh phúc trong mắt cô, lúc này Tô Nhan không nói rõ ràng tâm tình của cô được, vui vẻ cho cô ấy, kích động thay cô ấy. "Vậy các cậu định khi nào thì kết hôn?""Trong vòng ba tháng đi, anh ấy đã sắp xếp, tiểu sinh mệnh này tới ngoài ý muốn, chẳng qua tớ thấy Cố Nghị thật vui mừng vì tiểu bảo bối đến, anh nói sẽ cho bảo bối của chúng tớ những thứ tốt nhất trên đời này."Tô Nhan nhìn Tiết Cầm Cầm trong lời nói toát ra hạnh phúc, ánh mắt mờ đi, những thứ tốt nhất trên đời này, nhưng cô thân là một người, mẹ, lại...Lại để con trai của mình sống ở cô nhi viện, lớn lên ở cô nhi viện. Cô thật sự không xứng làm một người mẹ."Nhan Nhan, hôn lễ của chúng tớ, cậu nhất định phải ở đây, nếu như không có cậu, chỉ sợ sẽ không có chúng tớ hôm nay." Tiết Cầm Cầm nhìn Tô Nhan cười dịu dàng nói."Tớ?""Đúng vậy, lần đầu tiên tớ nhìn thấy Cố Nghị không phải là thông qua cậu và Trình Tự Cẩm sao, tớ thật sự phải cảm tạ cậu vì chuyện này, thành toàn hạnh phúc của tớ."Tô Nhan nhớ tới khi đó, chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng, nghiêng đầu nhìn cô nói "Chỉ cần cậu cảm thấy hạnh phúc là tốt rồi.""Ta nhất định sẽ hạnh phúc , cho nên, tớ hạnh phúc, không muốn nhìn thấy cậu không phải hạnh phúc, Nhan Nhan, có lúc thỏa hiệp một bước, chính là may mắn một bước dài."Tô Nhan chỉ nhìn cô cười cười, đưa Tiết Cầm Cầm đi, Tô Nhan đứng ở trước cửa sổ suy tư, mười phút sau lấy điện thoại di động ra gọi cho số điện thoại mà cô thật sự không phải rất muốn gọi."Tôi có thể chuyển về, nhưng mà tôi có một yêu cầu.""Tôi muốn ở phòng khách, nếu như anh đồng ý, tôi liền chuyển về.""Không cần, tôi tự mình đi." Nói xong, Tô Nhan liền cúp điện thoại di động, thở dài một tiếng kéo va li đã sớm chuẩn bị xong đi khỏi khách sạn, đi tới phòng phụ tá của cô gõ cửa phòng của cô ấy."Tự cô ở khách sạn có được không?"Trợ lí đứng ở cửa nhìn Tô Nhan lôi kéo va li, nhớ lại hôm nay đối thoại của hai người ở phòng làm việc của Trình Tự Cẩm, lập tức bắt đầu lắc đầu, đong đưa như trống lắc."Không sao, không sao."Lúc này Tô Nhan mới gật gật đầu nói "Vậy thì tốt, nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai chờ tin tức.""Ừ, được, được."Tô Nhan thuê xe đi tới khu chung cư Lam Thiên, đứng ở trước cửa khu chung cư, trong lúc nhất thời tình cảm xuất hiện rất thời khắc này, một ánh đèn chiếu qua , bên cạnh một chiếc xe dừng lại, Tô Nhan cau mày nhìn, cửa sổ xe chậm rãi thấp xuống, khi nhìn thấy là ai, mi tâm nhíu chặt hơn."Ôi, đây không phải là Tô đại minh tinh sao? Cô là..." Quyền Hạ nhìn va li bên cạnh Tô Nhan không khỏi nhíu mày, càng thêm sợ hãi tốc độ của Trình Tự mày thanh tú của Tô Nhan nhíu rất chặt, thật là sợ điều gì sẽ gặp điều đó, sao lại gặp Quyền Hạ cơ chứ?Thật đúng là...Quyền Hạ thấy cô nhíu chặt lại mày, cười tà mị một tiếng, giọng nói cợt nhã nói "Nhìn thấy tôi, hình như Tô đại minh tinh không vui mừng lắm." Edit SCR0811Độ dài 107 chương Kết cụcGiới thiệu ngắn gọn Một âm mưu, một lần giúp đỡ, bọn họ trở thành vợ chồng, lại bị giới nghệ sĩ cho rằng anh là kim chủ của tríchLúc đó, cô đã trở thành nữ diễn viên mới có ảnh hưởng nhất của làng giải trí. "Nghe nói em muốn quay phim?" Người đàn ông chôn đầu vào cổ cô, trầm giọng nói. "Đúng.""Nghe nói, có diễn *, còn diễn đến cả... kết cục?" Người đàn ông trầm giọng hỏi lần nữa. "Vâng, đúng vậy." Cô gái bắt đầu run lên. "Bà xã à, đức hạnh của em đâu rồi? Ranh giới cuối cùng của em ở đâu hả?""Trình Tự Cẩm, anh đủ rồi đó, đức hạnh và ranh giới cuối cùng của anh ở đâu thì của em cũng ở đó đó.""Bà xã, tụi nó vỡ hết trong cái miệng nhỏ phía dưới của em rồi.""..."*Khi sự thật từng chút, từng chút một được phơi bày, nhìn lại những tháng ngày ấm áp đã qua, ai mới thật sự là vị thần trong trái tim u tối của người kia.“Trình Tự Cẩm, hôm nay em mới biết, thì ra anh hận một người mà cũng có thể đối xử với cô ta tốt đến vậy.” Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, rốt cuộc cô cũng chết tâm “Anh chính là thuốc độc.”Tại buổi lễ đón tiếp ký giả, trên màn hình lớn xuất hiện một bản ly hôn và một video clip xin rút lui. "Ông xã, vở kịch tình ái này, em diễn không được, em nhận thua, nhưng em biết anh cũng chả phải kẻ thắng thật sự."Trong nháy mắt, mọi người sợ hãi không thôi, mà khi anh nghe được từ "ông xã" này cũng ngẩn ra thật lâu, đây là lần đầu tiên cô gọi anh như thế, nhưng cũng là lần cuối cùng, như thể một thứ gì đó đang dần bay đi khỏi tầm mắt, như một luồng khói, muốn bắt cũng bắt không được!*Lúc gặp lại, cô đã ẩn xa khỏi ánh hào quang, trở thành một chuyên gia đàm phán thu mua tiếng tăm lừng lẫy! Lần giao chiến này, đổi lại ai thắng ai thua!*Đoạn trích bảo bối"Chú à, chú tìm ai?""Mẹ cháu.""Chú à, sao chú lại mắng chửi cháu?""Chú nói là chú tìm mẹ cháu.""Chú là ai?""Chú là ba cháu.""Vậy được, chú cởi quần ra để cho cháu giám định trước đã.""Tại sao phải cởi quần.""Bởi vì mẹ cháu nói, ba cháu bị bệnh lây qua đường tình dục nên đã cắt mất "bạn nhỏ" rồi, nếu chú không có * thì chứng minh chú là ba cháu."Người nào đó nghiêm mặt, yên lặng mấy giây sau đó tức giận rống to "Tô Nhan." “Đầu tiên rất cảm ơn mọi người yêu thích tôi, để tôi trở thành một tân ảnh hậu, tôi nghĩ, từng nghệ sĩ đều tha thiết ước mơ giải thưởng này, nhưng , sau đây tôi muốn tuyên bố một tin tức...”“Từ nay về sau, tôi sẽ rời khỏi làng giải trí...” Tô Nhan cười nhạt về phía ống kính, tất cả mọi người trong phòng hội nghị sôi trào dám tin nhìn màn ảnh lớn.“Trời ạ, không thể nào, Tô Nhan muốn rời khỏi Làng Giải Trí, có phải muốn kết hôn không? Mấy ngày trước có người nói cô ấy và Trình tổng đi mua nhẫn cưới đó?”“Nhưng, mới vừa cầm giải thưởng ảnh hậu liền tuyên bố rời khỏi Làng Giải Trí, đây chính là tin tức lớn...”A Ken đứng ở trên sân khấu, nhìn ký giả bàn luận xôn xao vô cùng kinh ngạc dưới sân khấu, ánh mắt nhìn về phía người đàn ông xa nhất, rõ ràng nhìn thấy sắc mặt của anh khó coi, mặt mũi trầm xuống, hai mắt càng thêm lạnh lẽo không dứt nhìn chằm chằm băng ghi hình của Tô Ken chỉ nhanh chóng dời tầm mắt, không biết sau tin tức sẽ tạo thành khiếp sợ và hỗn loạn như thế nào.“Còn nữa, tôi muốn thẳng thắn nói một chuyện với mọi người, bốn năm trước, tôi đã đăng kí kết hôn, đối tượng là chủ tịch tập đoàn Chính Hằng, Trình Tự Cẩm, tôi biết, mọi người nhất định sẽ rất giật mình, nhưng đây cũng là thật, tiếc nuối chính là, bốn năm này tôi không cách nào gánh vác thân phận này, về sau cũng không thể gánh vác thân phận này.”“Cho nên... Ông xã, diễn tình cảm tôi không diễn được, tôi thua, nhưng tôi biết anh cũng không phải là người chân chính thắng.” Tô Nhan khẽ cười nói xong, sau đó lấy ra một phần giấy thỏa thuận li hôn, bên nữ đã ký xong, nói về phía ống kính.“Bốn năm rồi, đoạn nghiệt duyên này đúng lúc nên kết thúc, tôi sẽ gởi bưu điện phần đơn này cho anh, hôm nay tôi buông tha tất cả, chỉ đổi anh có thể ký tên.” Nói xong, liền chậm rãi đứng dậy từ từ biến mất, băng ghi hình chấm dứt như Tô Nhan nói một hồi đã sớm nhấc lên một phen sóng gió, dưới đài các ký giả cũng khiếp sợ không thôi bàn luận xôn xao, hai mặt nhìn nhau.“Người đại diện, Tô tiểu thư nói đều là thật sao? Cô ấy thật sự đã nhận giấy chứng nhận kết hôn cùng Trình tổng vào bốn năm trước?”“Người đại diện, xin hỏi Tô tiểu thư đột nhiên rời khỏi giới văn nghệ là vì cái gì?”“Tại sao Tô tiểu thư muốn ly hôn với Trình tổng, có quan hệ trực tiếp với việc Tô tiểu thư thối lui khỏi Làng Giải Trí sao?”“Anh có biết bây giờ Tô tiểu thư ở đâu không?”“Có thể tiết lộ một chút không...”A Ken trầm giọng nói về phía ống kính “Về hai người bọn họ, nếu như muốn biết có thể đi hỏi chính họ, tôi không rõ ràng lắm, cuộc họp báo chấm dứt như vậy, cám ơn các vị.”Nói xong, A Ken liền xoay người rời đi, rời đi đất thị phi này, không khỏi nghĩ Nhan, cô điên rồi!Các ký giả thấy A Ken rời đi, cũng như ong vỡ tổ đi theo ra ngoài.“Tô tiểu thư cô ấy ở nơi nào, có thể tiết lộ một chút nữa không?”“Người đại diện, chờ một chút...”Sự chú ý của mọi người đều đặt ở trên người của A Ken, không người nào chú ý tới trong phòng hội nghị này còn tồn tại một người đàn ông, tất cả ký giả cũng rời khỏi phòng họp. Sắc mặt Trình Tự Cẩm lo lắng đứng lên đi ra ngoài, nhìn Hàn Lỗi đứng ở cửa sắc mặt khẩn trương, lạnh giọng nói “Tìm cô ấy ra cho tôi.”“Dạ, tôi lập tức đến tìm.” Hàn Lỗi không khỏi khẩn trương xấu hổ, anh đứng ở cửa nhưng đem đều nghe rất rõ ràng những lời nói bên trong, không khỏi bội phục can đảm của Tô Nhan, thế nhưng tuyên bố rời khỏi làng giải trí, vẫn công khai quan hệ của hai người đã không nói, còn muốn ly hôn với đại gia tổng giám đốc của bọn vừa rồi anh cũng sắp bị sợ vỡ mật, sắc mặt của đại tổng giám đốc nhà bọn họ đen như đáy nồi, chỉ sợ sẽ tai họa vô bóng lưng đại tổng giám đốc nhà anh lạnh lẽo nặng nề, Hàn Lỗi nặng nề thở ra một hơi vội vàng đi kết quả một ngày, chỉ tra được ngày hôm qua Tô Nhan mua vé máy bay bay đi nước Đức.“Trình tổng, tôi tra được phu nhân mua vé máy bay đi Đức, nhưng cô ấy lại không ở trên chiếc máy bay kia.” Hàn Lỗi đặt tài liệu phi hành hành khách bay và danh sách ở trên mặt bàn của Trình Tự Tự Cẩm chỉ nhìn lướt qua, sắc mặt lo lắng, cười lạnh một tiếng, “Giương đông kích tây?”Ném tài liệu vô dụng vào thùng rác liền đứng lên từ trên ghế rời phòng làm việc, mà Hàn Lỗi chỉ xấu hổ thở dài một Tiết Cầm Cầm bởi vì thương tâm quá độ, nghỉ trọn một tuần lễ, khi cô ngồi ở phòng khách nhìn thấy truyền hình trực tiếp cuộc họp báo, thần kinh của cô căng ở phòng khách suốt cả một ngày, ti vi chưa bao giờ chuyển qua, rốt cuộc chờ đến khi vang lên tiếng chuông Cầm Cầm quay đầu nhìn lại, tim đập rộn lên mấy nhịp, nhắm hai mắt lại hít một hơi thật sâu, để gối ôm trước ngực xuống đi tới cửa, nắm lấy tay cầm cái cửa, lại nằng nặng thở ra một hơi, lúc này mới mở cửa phòng nhiên nhìn thấy hai người đàn ông này đứng ngoài cửa, sắc mặt Tiết Cầm Cầm lạnh nhạt, tránh ra một chút nói “Tôi chờ các người đã lâu rồi.”Vừa mới nói xong, lại nhận lấy ánh mắt sâu sắc như biển của Trình Tự Cẩm, Tiết Cầm Cầm trong bụng run lên, vội vàng dời tầm mắt đi xoay người đi tới trước sô pha ngồi xuống lần nữa, hai cánh tay ôm ôm gối lại không biết cảm thấy dùng Trình Tự Cẩm vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Tiết Cầm Cầm, lòng lại luống cuống một phen, anh phải hình dung tâm trạng kinh ngạc khi nhìn thấy băng ghi hình kia như thế nào, rất hoảng hốt, anh vốn muốn cho cô thời gian, khi cô lĩnh thưởng anh sẽ...Nhưng chờ tới cũng là cô rời khỏi làng giải trí không chào mà đi, rất tức giận, tức cô lại dám ở trực tiếp lấy đơn lí hôn đã ký tên cô chấp nhận sao?Vẫn cảm thấy cô có thể rời đi? Ạnh sẽ tìm được cô.“Ta thấy truyền hình trực tiếp rồi, tôi biết rõ sớm muộn gì anh cũng sẽ đến, anh muốn biết cậu ấy đi đâu phải không?” Tiết Cầm Cầm quay đầu nhìn hỏi người đàn ông đứng ở mặt Trình Tự Cẩm lo lắng nhìn cô, coi như anh không mở miệng nói chuyện, lại làm người ta có một loại áp lực không cách nào dùng ngôn ngữ biểu Cầm Cầm hít sâu một hơi, chậm rãi nói ra “Tôi không biết.” Sau khi nói xong câu đó, Tiết Cầm Cầm rõ ràng cảm thấy hình như không khí chung quanh cô cũng ngưng kết lại, không khí chung quanh cũng biến thành lạnh mặt không khỏi biến đổi, phải biết người đàn ông này là Trình Tự Cẩm, sao cô chọc nổi, nhưng vì hạnh phúc cả đời của Nhan Nhan , cô muốn nhịn xuống, kiên tới, liền ngẩng đầu nhìn về phía anh, “Tôi thật sự không biết, anh cũng biết rõ cậu ấy là loại người nào, cậu ấy sợ anh làm khó tôi, cho nên cũng không nói cho tôi biết nơi đến, ngay cả rời đi tôi cũng không tiễn cậu ấy, anh cảm thấy tôi có biết không? Nhưng cậu ấy để lại một câu nói, hai năm sau cậu ấy sẽ trở về. Cho nên, coi như anh bức bách tôi, uy hiếp tôi, tôi cũng không biết, bởi vì cậu ấy vì giúp tôi, không nói cho tôi.” Trình Tự Cẩm nghe nói sắc mặt tối tăm đen tối, cuối cùng cười trầm một tiếng, lạnh lùng nói “Cho là có thể chạy thoát được khỏi lòng bàn tay của tôi?”Tiết Cầm Cầm nghe giọng nói bén nhọn của anh, không khỏi lạnh run một cái, chậm rãi nhắm hai mắt đến khi anh rời đi, Tiết Cầm Cầm mới trở lại bình thường, té ở trên ghế sa lon hô hấp thật sâu, một hồi bản lãnh, cô sắp hít thở không thông, thật không biết làm sao Tô Nhan có thể sống chung lâu ngày với anh ta .Nghĩ đến cái người đàn ông lòng dạ cùng xấu xa này, đến bây giờ cô còn kinh hãi ban đầu lại dám vọt tới phòng làm việc của anh ta dám rắc muối lên người anh giờ suy nghĩ một chút cô cũng sợ .Tay nhỏ bé không khỏi an ủi trái tim đập thình thịch của mình, không khỏi thở dài nói “Nhan Nhan ơi Nhan Nhan, nhìn bộ dạng của Trình Tự Cẩm nhất định không bỏ qua cho cậu, nhưng cậu nhất định phải coi chừng, không nên bị anh ta phát hiện.”Trong lúc nhất thời, hai chữ Tô Nhan này lại một lần nữa nhấc lên sóng gió, gần như cả thành phố X mọi người đang khiếp sợ chuyện Tô Nhan và Trình Tự Cẩm đã nhận giấy chứng nhận kết hôn vào bốn năm khiếp sợ chính là, Tô Nhan tuyên bố rời khỏi làng giải trí, hơn nữa muốn ly hôn với Trình Tự Cẩm, trong nháy mắt, hai chữ Tô Nhan này trở thành người tất cả phụ nữ hướng tới trong thần trong lòng đàn ông, tán dương cô không bị danh dự tiền bạc lay Trình gia, vợ chồng Trình gia đã sắp bị chọc giận điên rồi, kể từ khi biết được nguyên nhân từ đầu tới cuối, hai mắt Nam Hải Lan ửng hồng, gắt gao nhìn chằm chằm con trai của mình.“Cái tên khốn kiếp này, làm sao tôi lại sinh ra một tên khốn kiếp này? Trả thù? May nhờ anh nghĩ ra được, Tiểu Tuyết chết đi có quan hệ gì với Nhan Nhan? May nhờ anh nghĩ ra, cái tên khốn kiếp này, đáng đời anh bị vứt bỏ, tôi nói cho, anh vội vàng ký tên ly hôn cho tôi, đừng gieo họa cô gái người ta, nếu không, anh không xong với tôi.”Hai ngày trước sau khi bà thấy truyền hình trực tiếp, cả người cũng không tốt, phụ hai ngày bà ngóng trông tin cháu trai bà ra đời, không ngờ sẽ thấy tin tức trực tiếp làm người ta kinh sợ như đó, bà nhận được điện thoại của Tô Diệu Mạn, hai người hẹn gặp mặt, từ cô ấy mới biết chuyện đã xảy ra, lúc ấy bà tức giận đến cái bàn đều phát hiện về liền cãi nhau một trận với Trình Hạo Thiên, còn gọi hai đứa con trai trở sắc mặt của Trình Tự Cẩm hiển nhiên thật không tốt, trước khi tới biết được cũng không tra được vị trí của Tô Nhan, anh bắt đầu trở nên phiền não hiếm anh biết Tiết Cầm Cầm lấy tiền từ các ngân hàng khác nhau đưa cho Tô Nhan, anh không khỏi cười, anh vốn nghĩ, chỉ cần một khi cô lấy tiền hoặc là tiêu phí, anh sẽ biết tin tức của cô không ngờ cô đã nghĩ đến cả chuyện này, cắt đứt con đường này, mang theo một trăm vạn tiền mặt rời không có ghi chép lên máy bay, dĩ nhiên sẽ không ngồi máy bay, một vali tiền, sẽ trở thành tội phạm vậy mà anh không tìm được tung tích của cô, Tô Nhan biến mất tựa như hư không, Trình Tự Cẩm nổi giận, đập phá phòng làm việc, anh tức giận cô quyết tâm rời thiết kế hoàn mỹ không tỳ vết như vậy, mua vé máy bay giương đông kích tây, lại mang một vali tiền rời đi, ngay cả bạn thân nhất của mình cũng không nói cũng muốn nhìn xem em có thể trốn đến nơi nào, có thể trốn xa hơn.“Đi nước Pháp.”“Vâng.” Đọc thử truyện Cưới Chui, Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh "Sao cô lại chậm chạp thế hả? Định bắt tôi chờ đến tận nửa đêm hay sao? Vào đây nhanh lên." "Xin lỗi Bạch tiểu thư, tôi đã chạy tới với tốc độ nhanh nhất rồi, giờ này đường nào cũng kẹt xe cả, tôi xin lỗi." Tô Nhan cúi đầu xin lỗi. Vừa nói xin lỗi vừa bước vào, liếc một cái đã nhìn thấy quần áo đàn ông tán loạn trên sô pha, nhưng cô chỉ nhìn một cái rồi vội thu mắt, lúc đầu do trời xui đất khiến nên cô phải làm trợ lý cho người này, ở cạnh cô ta một năm, cô cũng dần biết được cách sinh tồn ở nơi này. Nên nghe thì nghe, không nên nghe thì không cần nghe, nên nhìn thì nhìn, không nên nhìn thì đừng nhìn.

cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh